Người quyết ra đi là
Người đứng rất lâu trong mưa
Chờ mãi chẳng có vai ai để dựa
Ngàn định kiến ta đương đầu
Chẳng làm cho ta đớn đau
Đến cuối cùng
Ta lại gục ngã vì nhau
Ngày em đi anh khóa tim lại
Chẳng mở ra để đón một ai
Anh thất bại không giữ em lâu dài
Chuyện hợp tan ai tính cho mình
Hợp là duyên chẳng tính thì tan
Có ai thắng nổi được thời gian
Thế giới đã không thương anh rồi
Thêm em tước đi hết cơ hội
Lạc giữa thành phố chật chội
Chẳng có nơi đâu để về em ơi
Ta hiểu nhau chẳng nói ra
Câu biệt ly mà vẫn xa
Vậy người tính
Không bằng trời tính em à
Anh nghĩ có khi anh kiệm lời
Không nói yêu thương chốn đông người
Tại anh chẳng thể vẹn mười
Hờ hững yêu em ở tuổi đôi mươi
Khi nhận ra trong chính anh
Đã có những sai lầm
Cũng là lúc phải quên hết
Kí ức còn ấm
Ta dâng trời hết bao nhiêu nỗi sầu
Bán mua tự do lựa chọn cô đơn
Ta dâng người hết
Một thời thanh xuân
Đổi lại là con tim đau chắp vá
Bóng mây hẹn ước xưa cũng héo tàn
Hóa mưa mùa đông
Lạnh lùng buốt giá
Xác thân vụn vỡ tình hóa tàn tro
Đánh rơi linh hồn
Ánh dương mờ khuất
Sau cơn bão lòng
Tiễn đưa người đi về một nơi xa
Ánh trăng lừa dối
Lòng thương còn vương
Tấu khúc tình si chia cách âm dương
Mình chẳng đi chung kiếp này
Có thể hẹn nhau ở một kiếp khác
Làm sao quên được sự tàn nhẫn
Khi lòng người đổi thay
Thế giới đã không thương anh rồi
Thêm em tước đi hết cơ hội
Lạc giữa thành phố chật chội
Chẳng có nơi đâu để về em ơi
Ta hiểu nhau chẳng nói ra
Câu biệt ly mà vẫn xa
Vậy người tính
Không bằng trời tính em à
Ánh dương mờ khuất
Sau cơn bão lòng
Tiễn đưa người đi về một nơi xa
Ánh trăng lừa dối
Lòng thương còn vương
Tấu khúc tình si chia cách âm dương
Mình chẳng đi chung kiếp này
Có thể hẹn nhau ở một kiếp khác
Làm sao quên được sự tàn nhẫn
Khi lòng người đổi thay
Ta dâng trời hết bao nhiêu nỗi sầu
Bán mua tự do lựa chọn cô đơn
Ta dâng người hết
Một thời thanh xuân
Đổi lại là con tim đau chắp vá
Bóng mây hẹn ước xưa cũng héo tàn
Hóa mưa mùa đông
Lạnh lùng buốt giá
Xác thân vụn vỡ tình hóa tàn tro
Đánh rơi linh hồn
Anh nghĩ có khi anh kiệm lời
Không nói yêu thương chốn đông người
Tại anh chẳng thể vẹn mười
Hờ hững yêu em ở tuổi đôi mươi
Khi nhận ra trong chính anh
Đã có những sai lầm
Cũng là lúc phải quên hết
Kí ức còn ấm
Ta dâng trời hết bao nhiêu nỗi sầu