Một góc không gian nhìn đời qua đêm tối
Làn khói thuốc mang bao nhiêu tâm sự buồn
Bên ly cà phê
Ta ngồi thâu đêm suốt sáng
Lẩm bẩm một mình tựa người trên mây
Mình đóng hai vai
Cho câu chuyện này thêm sai
Nhìn rõ tương lai hai ta ôi đen đủi
Cãi lại ý trời chịu nỗi đau thêm dài
Hành xác nhau những ngày
Rửa mặt bằng nước mắt
Thời gian chẳng đợi chờ mình
Nếu sai mình làm lại
Biết đâu có lối quay về
Đừng để nước mắt làm mờ nhạt
Dáng ai lúc tỉnh dậy ăn gì không
Ai hỏi anh đây
Nhìn khói thuốc lạc vào vòng
Không gian chỉ một màu
Một màu u ám cuộc đời
Nửa đêm thức giấc tự hỏi lòng
Hỏi em như thế nào
Cũng bằng không không thể thay đổi
Mình đóng hai vai
Cho câu chuyện này thêm sai
Nhìn rõ tương lai hai ta ôi đen đủi
Cãi lại ý trời chịu nỗi đau thêm dài
Hành xác nhau những ngày
Rửa mặt bằng nước mắt
Thời gian chẳng đợi chờ mình
Nếu sai mình làm lại
Biết đâu có lối quay về
Đừng để nước mắt làm mờ nhạt
Dáng ai lúc tỉnh dậy ăn gì không
Ai hỏi anh đây
Từng khói thuốc lạc vào vòng
Không gian chỉ một màu
Một màu u ám cuộc đời
Nửa đêm thức giấc tự hỏi lòng
Hỏi em như thế nào
Cũng bằng không không thể thay đổi
Thời gian chẳng đợi chờ mình
Nếu sai mình làm lại
Biết đâu có lối quay về
Đừng để nước mắt làm mờ nhạt
Dáng ai lúc tỉnh dậy ăn gì không
Ai hỏi anh đây
Từng khói thuốc lạc vào vòng
Không gian chỉ một màu
Một màu u ám cuộc đời
Nửa đêm thức giấc tự hỏi lòng
Hỏi em như thế nào
Cũng bằng không không thể thay đổi
Nửa đêm thức giấc tự hỏi lòng
Hỏi em như thế nào
Cũng bằng không không thể thay đổi