Nhiều khi muốn một mình
Nhưng sợ cô đơn
Sợ cảm giác trống vắng
Mỗi ngày mỗi lớn
Sợ chạm vào nỗi nhớ vu vơ
Gian gian díu díu mập mờ
Nắm chưa xong đã vội đổ vỡ
Ừ thì anh thích một mình
Nhưng sợ cô đơn
Dù đã từng nói như thế
Có lẽ sẽ tốt hơn
Chỉ là vì chẳng muốn yêu ai
Khi mình anh với những đêm dài
Nghĩ đi em
Đâu ai chung tình được mãi
Thế là anh bỏ lỡ
Chuyến xe cuộc đời
Biết em vẫn đang đợi
Mà không đến nơi
Bây giờ lời xin lỗi
Cũng mất em rồi
Đại dương tối không ngọn đèn đưa lối
Sau này đừng yêu ai
Vá víu tâm hồn
Có anh vẫn luôn đợi
Dù không tốt hơn
Khi tình yêu trải qua
Bão giông một lần
Sẽ biết trân trọng
Để thương ngày nắng về
Bình minh ơi dậy chưa
Café sáng với tôi được không
Chơi vơi qua ngày đông
Sao thấy cô đơn và lạc lõng
Đêm ơi đã ngủ chưa
Ngồi đây uống với tôi vài ly
Say thì cứ say yêu thì bỏ đi
Đôi khi ta gặp nhau
Để dạy nhau cách sống trong khổ đau
Đôi chân mang lặng thinh
Thương một người không hề toan tính
Đôi khi anh dừng lại
Chẳng hiểu đang khóc đang đau vì ai
Khóc vì đau vì duyên mình đã sai
Đợi đến lúc anh biết gìn giữ
Trân trọng mọi thứ biết yêu thương em
Đợi đến lúc anh dành thời gian
Cho em nhiều hơn thì mất em rồi
Em chỉ muốn bên người mình yêu
Cho dù còn thiếu khó khăn bao điều
Mà anh nghĩ em cần cuộc sống
Lấp lánh màu hồng
Anh khờ đúng không