Ai cũng nói biển thật mênh mông
Cho đến khi thấy những đau lòng
Cũng cuộn trào như ngàn con sóng
Cũng gào thét như ngàn bão giông
Ai cũng nói bao la tựa mây trời
Mà đâu thấy xót xa trong lòng tôi
Cũng vô tận như biển trời đấy thôi
Khi mất đi một người
Quá khứ ấy cùng chung chăn gối
Giờ mỗi anh thôi cạn chén say rồi
Ân cần gọi nỗi buồn lại chơi
Ngồi đếm những đêm dài tăm tối
Thời gian chẳng đổi thay người vô tình
Người đâu muốn
Đau thương dành cho mình
Chưa một lần bận lòng hay xót xa
Vì tôi cả
Ai đàn bài ca thê lương lỡ phím sai cung
Để em về đi lấy chồng
Thu qua bên kia sông vắng
Nhuộm tím đợi mong
Ai làm vầng trăng
Che nghiêng bóng nước mênh mông
Để em bình yên chải tóc
Em đi lấy chồng
Hỏi tim ta có buồn không
Quá khứ ấy cùng chung chăn gối
Giờ mỗi anh thôi cạn chén say rồi
Ân cần gọi nỗi buồn lại chơi
Ngồi đếm những đêm dài tăm tối
Thời gian chẳng đổi thay người vô tình
Người đâu muốn
Đau thương dành cho mình
Chưa một lần bận lòng hay xót xa
Vì tôi cả
Ai đàn bài ca thê lương
Lỡ phím sai cung
Để em về đi lấy chồng
Thu qua bên kia sông vắng
Nhuộm tím đợi mong
Ai làm vầng trăng
Che nghiêng bóng nước mênh mông
Để em bình yên chải tóc
Em đi lấy chồng
Hỏi tim ta có buồn không
Ai chở đầy những nỗi nhớ mênh mông
Để người hạnh phúc chạy khỏi đau lòng
Ai nặng tình ôm hết những bão giông
Để em mơ mộng
Mưa hỡi mưa ơi sao không ngừng rơi
Hòa vào nước mắt đắng cay lòng tôi
Đã nói sẽ đợi
Sao lại bỏ nhau đi người hỡi
Ai đàn bài ca thê lương
Lỡ phím sai cung
Để em về đi lấy chồng
Thu qua bên kia sông vắng
Nhuộm tím đợi mong
Ai làm vầng trăng
Che nghiêng bóng nước mênh mông
Để em bình yên chải tóc
Em đi lấy chồng
Hỏi tim ta có buồn không