Chiều dần buông xuống
Ánh sáng đang dần khuất xa chân trời
Nhiều mây đen kéo tới
Đôi lúc chẳng còn thiết tha nữa rồi
Anh đã cố cho mình nhiều lý do
Để bản thân tiếp tục vui vì nó
Loanh quanh Sài Gòn
Anh cảm thấy mình nhỏ bé
Có lẽ em bây giờ
Cũng đang cần người chở che
Nhưng mà em lại không thể biến mất
Anh có thể nghe bên tai
Những tiếng nấc
Anh biết là em sẽ chỉ biết khóc
Có phải cuộc tình này
Là thứ ta tiếc nhất
Yeah em có bao giờ hỏi
Tại sao anh viết nhạc
Cũng chỉ vì lòng buồn
Nên không muốn làm việc khác
Tâm tư như đại dương
Luôn rộng lớn và mênh mông
Đôi khi thật yên bình
Nhưng có nhiều điều bên trong
Anh lại về nơi
Ta vẫn hay ngồi
Thả hồn mình trôi
Theo áng mây trời
Bài nhạc của anh
Như muốn thay lời
Chỉ là hôm nay
Anh với em chia tay rồi
Vì tình mình chẳng được như mong đợi
Rằng muốn nhưng không nên lời
Là vì ai
Là vì ai cần một câu trả lời
Trăm phần trăm là anh sẽ không
Tìm kiếm một ai tuyệt vời
Như em đâu, em đâu
Bay đi thật mau, thật mau
Khi mình không còn
Khi mình không còn
Là của nhau
Chẳng thể nào mình còn có thể cùng nhau
Còn đọng lại những gì
Sau những niềm đau
Khi mình không còn
Có lẽ em không để
Tình cảm trói buộc mình thêm đâu
Hối tiếc có lẽ hối tiếc
Về những câu chuyện
Chẳng thể nào biết
Anh chẳng thể biết
Về những nỗi đau
Anh lại về nơi
Ta vẫn hay ngồi
Thả hồn mình trôi
Theo áng mây trời
Bài nhạc của anh
Như muốn thay lời
Chỉ là hôm nay
Anh với em chia tay rồi