Đêm một mình ôm bao đắng cay
Uống với đêm vài ly đã thấy ta say
Say vì người con gái không may
Vương vấn một người
Mang đến những phiền muộn
Bước thẫn thờ trong cơn bão giông
Đời em héo duyên nợ trả đến bao giờ
Nâng chén say bao nhiêu chén đắng
Là bao nỗi đau
Em rót chưa vơi lại đầy
Tuổi hai mươi em dành hết cho ai
Đánh đổi thanh xuân
Em nhận lấy gian truân
Khóc trên đôi vai anh
Đã bao giờ con tim
Em tồn tại bóng hình anh
Bao yêu thương
Hôm nay anh dừng lại
Lặng thầm bao lâu
Khóc trong lòng ai thấu
Khi cơn đau đọa đày
Lòng dặn lòng phải quên
Để chẳng còn thức giấc trong đêm dài
Vẫn một mình em khóc trong đêm
Vẫn một mình em
Lặng lẽ cô đơn tủi hận
Nâng chén say bao nhiêu chén đắng
Là bao nỗi đau
Em rót chưa vơi lại đầy
Tuổi hai mươi em dành hết cho ai
Đánh đổi thanh xuân
Em nhận lấy gian truân
Khóc trên đôi vai anh
Đã bao giờ con tim
Em tồn tại bóng hình anh
Bao yêu thương
Hôm nay anh dừng lại
Lặng thầm bao lâu
Khóc trong lòng ai thấu
Khi cơn đau đọa đày
Lòng dặn lòng phải quên
Để chẳng còn thức giấc trong đêm dài
Tuổi hai mươi em dành hết cho ai
Đánh đổi thanh xuân
Em nhận lấy gian truân
Khóc trên đôi vai anh
Đã bao giờ con tim
Em tồn tại bóng hình anh
Bao yêu thương
Hôm nay anh dừng lại
Lặng thầm bao lâu
Khóc trong lòng ai thấu
Khi cơn đau đọa đày
Lòng dặn lòng phải quên
Để chẳng còn thức giấc trong đêm dài
Khi cơn đau đọa đày
Lòng dặn lòng phải quên
Để chẳng còn thức giấc trong đêm dài