Anh lặng nhìn
Đèn chợp tắt và ô cửa đóng
Thở dài ánh đèn đường
Đâm xuyên qua từng hơi thở nóng
Dạo chân qua vài đôi yêu nhau
Bóng trăng vàng tỏ mờ cuối phố
Sao đường thật dài
Bên ngoài những ô cửa màu
Ai chờ dưới đó
Kìa góc cũ thường ngồi
Chân em đá chiếc lá khô
Rơi dưới ghế đá nhỏ
Giờ còn lại khoảng bơ vơ ngày xưa
Cây bàng với lá đỏ
Ngày đầu phượng nở
Hối hả mượn vở
Rồi truyền tay trao nhau cây bút bi
Em có nhớ bên ô cửa màu
Là chuyện năm tháng đã bay vút đi
Bên ngoài những ô cửa nhỏ
Cây phượng đốt lên
Những ngọn lửa đỏ
Là vào ngày đầu hạ
Anh từng cất giấu những lá thư tay
Kẹp ngay giữa vở
Rồi hạ đóng những chương cuối cùng
Khi tình đầu như mẫu truyện ngắn
Đêm nay anh lại một mình đi tìm
Vài kỉ niệm cũ từ nơi huyện vắng
Mới đó thôi đêm nay còn dài
Rồi mọi thứ sẽ quên
Vào lúc sáng mai
Quên đôi tình nhân đi dưới đèn màu
Trao nụ hôn đầu ở giữa tháng hai
Khi anh viết tự truyện đời mình
Em đã vô tình
Trở thành trang mở đầu
Mặc dù vẫn biết không nên
Nhưng sao anh vẫn
Yêu những ô cửa đó
Và có những lúc
Anh thấy mọi thứ
Trở nên thật buồn làm sao
Khi biết những con đường cũ không tên
Em đã chẳng bao giờ cùng anh đi tiếp
Có bầu trời đóng lại trong tim
Chuyện mình buồn những ngày thuở bé
Nhắm đôi mắt lại mơ vậy thôi
Một lần được thấy tim em mở hé
Đỏ vàng xanh nhòa trên lối cũ
Vì thành phố buồn
Đã hòa vào làn mây
Anh đưa em nhiều hơn một chữ tình
Nhưng nhận lại chả được một bàn tay
Mới đó thôi anh bên em hằng ngày
Đã cùng nhau đi qua
Bao nhiêu dãy phố
Giờ còn chút gì đó về nhau
Chỉ một lần xin em hãy nhớ
Những ô cửa vẫn còn nguyên vẹn
Nhưng con người giờ lại khác nên
Nơi ánh đèn màu buồn bã
Sau từng ấy năm
Rêu xanh đã khoác lên
Trên con đường về hãy còn rãi nắng
Dừng nhịp chân lại giữa quãng đời
Tìm trong nơi tận cùng xa vắng
Giờ đã là chuyện không thể vãn hồi
Rồi mình chọn cách đó thôi
Ngày hôm qua còn gì níu giữ
Biết bao giờ lại thấy nắng vàng
Trên gương mặt em
Một thời thiếu nữ
Giờ quay về là một đoạn đường xa
Sương mai vương vai bụi trần bám tóc
Ngước lên nhìn bầu trời cô đơn
Rồi gọi tên em chợt buồn thoáng chốc
Em có còn nhớ ngày tháng hẹn hò
Anh chưa quên những khi gần gũi
Mà giờ đã là chuyện một thời
Thôi xin trả lại em
Nhành hoa tầm gửi
Nhành hoa từng đưa anh
Một chiều nắng nhạt
Em cười cho đời mênh mông
Trong lồng ngực
Giờ có nỗi buồn nào
Đã hóa hơi thở
Rồi chuyển lên không
Có ô cửa màu hồng
Vẫn còn sống bên trong tiềm thức
Có ô cửa màu xanh
Sẽ ở lại cùng anh cuối miền ký ức
Có ô cửa màu vàng
Bên nơi em ngồi mơ mộng
Cùng họ thành đôi
Có ô cửa giờ đã khép lại
Chỉ biết dặn lòng này đành thôi
Và có những lúc
Anh thấy mọi thứ
Trở nên thật buồn làm sao
Khi biết những con đường cũ không tên
Em đã chẳng bao giờ cùng anh đi tiếp
Có bầu trời đóng lại trong tim
Chuyện mình buồn những ngày thuở bé
Nhắm đôi mắt lại mơ vậy thôi
Một lần được thấy tim em mở hé
Đỏ vàng xanh nhòa trên lối cũ
Vì thành phố buồn
Đã hòa vào làn mây
Anh đưa em nhiều hơn một chữ tình
Nhưng nhận lại chả được một bàn tay
Mới đó thôi bên em hằng ngày
Đã cùng nhau đi qua
Bao nhiêu dãy phố
Giờ còn chút gì đó về nhau
Chỉ một lần xin em hãy nhớ