Xanh tựa như làn mây bay
Nhẹ nhàng như ánh trăng tà
Tựa cả bầu trời
Đượm buồn trong mắt em
Đôi lần e thẹn bối rối
Trộm nhìn theo bước chân người
Để rồi gục ngã khi em khẽ cười
Thủ đô cuối thu mây ngang trời
Nghe đâu mùi hoa sữa khẽ bay
Nồng nàn sẽ thế thay
Từng ngày cảm giác cô đơn về đây
Chỉ mong có thể nói ra
Được lời yêu đến em
Hà nội chợt tỏa hương ngát
Một vùng trời là vì em
Phải chăng thu qua phiến lá kia
Rụng rời là vì em
Ngàn muôn cỏ hoa
Khẽ bay rợp bầu trời
Vẽ nên một nụ cười
Dịu dàng trên lối xưa
Nơi mây ngàn tìm đến
Nhìn người rạng ngời trên phố
Bao tương tư lại kìm nén
Hạ qua đi mang vấn vương
Khuất lối xa mờ
Mặc cho ngàn năm
Trái tim này dại khờ
Thì mùa thu cũng giữ em lại đây
Xanh như trời vạn trùng khơi
Như cả ngàn sao
Vào trong một ánh mắt
Xanh sâu thẳm ngỡ như lòng đại dương
Bóng người ta hoài thương
Mà nay đã đánh mất
Em vẫn tô điểm
Thêm muôn ngàn tia nắng
Giữa bầu trời khuya vắng
Nơi Hà Nội cổ xưa
Nếu như một ngày
Mây đen dồn dập tới
Nguyện lau khô mi mắt em
Sau lần đổ mưa
Nhưng tình chỉ đẹp
Khi còn là dở dang
Anh cất tiếng thở than
Tìm nhạc mà thổ lộ
Bao giông tố đợi tâm can mở ra
Chúng nó đến tìm anh
Như một cuộc đổ bộ
Yêu là căn bệnh
Mà anh không cần chữa
Lý trí con tim
Anh lựa chọn phần giữa
Ngày em đi hồn anh thành hai nửa
Vấn vương điều nhỏ nhất
Như câu anh về chưa
Có những nỗi nhớ
Mà anh không thể thành lời
Vô vàn kí ức xa xăm
Tận muôn trùng khơi
Muốn được bên em
Đón màu nắng đẹp rạng ngời
Dù tình cảm em cạn vơi
Và ta không thành bạn đời
Đó là dư vị
Nơi men say tình ái
Một cái hôn khiến cho
Ngàn hương đêm bay xa
Ngón xuân hồng ta ru em thật khẽ
Đó là cả một trời
Yêu thương trên tay ta
Vẫn là kẻ say
Độc bước đường tình ái
Như làm chủ đêm đen
Có những cuộc hẹn
Không trở thành hình hài
Quá nhiều dở dang
Và chưa đủ êm đềm
Cô đơn chồng chéo xong rồi chất đống
Như cạn ly rượu
Còn được ủ thêm men
Lý do Hà Nội
Tuyệt sắc như anh nghĩ
Vì nó được hình bóng của em
Phủ lên trên
Hà nội chợt tỏa hương ngát
Một vùng trời là vì em
Phải chăng thu qua phiến lá kia
Rụng rời là vì em
Ngàn muôn cỏ hoa
Khẽ bay rợp bầu trời
Vẽ nên một nụ cười
Dịu dàng trên lối xưa
Nơi mây ngàn tìm đến
Nhìn người rạng ngời trên phố
Bao tương tư lại kìm nén
Hạ qua đi mang vấn vương
Còn đọng trên tóc em hoe vàng
Dù năm tháng kia vội vàng
Thì mùa thu cũng giữ em lại đây