Bài ca buồn mà cất lời không lên
Người đi mất mà nhất thời không quên
Lòng u tối dù đất trời không đêm
Kể từ khi sống lây lất
Đời không em
Đầu quay cuồng trong hơi men
Đưa chân về nơi quen
Dấu vết chẳng hề phai
Và rồi chợt nhận ra
Vừa vô tình khơi thêm
Ký ức buông lơi, êm ả
Đã từng kề vai và ngồi
Chẳng cần thiết phải viết nên sử sách
Mà lại phải nếm trải chuyện não nề
Chẳng thể biết thời tiết đẹp như tranh
Thực ra là đằng xa
Có một cơn bão về
Chẳng cần mơ hay chờ đến vạn kiếp
Để ta được cạn tiếp
Cho hết chén giao bôi
Rồi chẳng thể nỡ
Để vỡ mối nhân duyên
Nên ta chỉ khấn nguyện
Trọn đời này chung lối thôi
Những kẻ si mê tới điên
Thường mơ tưởng tới thiên đường
Uyên ương được tô điểm
Nhưng hận tạo hóa tuyệt nhiên
Có ai đành biến em thành Anh Đài
Tình ta như Hồ Điệp
Vẫn mãi giữ riêng đây
Với giây phút khắc sâu
Chẳng nghĩ yêu em
Mà từng chút mắc câu
Sầu hun hút khuất sau vài nét bút
Chắc đau
Hạnh phúc đâu cần chơi trò cút bắt đâu
Nhớ đến cái lúc còn gió sương vơi đầy
Nhớ hình bóng người nào đó
Vương nơi này
Trong vài khoảnh khắc
Mong có được đôi tay ấy
Cố lau đi bờ mi
Khi nó thường hơi cay
Xa một người vừa bước qua cuộc đời
Không phải ra đi vĩnh viễn
Mà chúng ta chỉ tạm
Chịu nỗi đau kiếp này mau
Cùng đợi nhau tiếp ngày sau
Đừng có mơ
Hoàng Tuyền vẫn có hoa bỉ ngạn
Lạc lõng giữa những con đường ồn ào
Giam mình ở trong cái vấn vương cồn cào
Im lặng cảm nhận
Nỗi đau thương dồn vào
Bốn bức tường thê lương
Khiến ta thường nôn nao
Đắm chìm cùng vài ảo giác lạ
Nguệch ngoạc tựa như bản thảo phác họa
Thề non hẹn biển tưởng chừng nó sẽ
Nhưng rồi có lẽ
Thượng Đế lại bảo khác xa
Bóng ai đóng vai làn sương khói chóng phai
Chỉ tương đối quẩn quanh cơn mộng mị
Kéo chút heo may
Đi theo ngày sang thu
Quang cảnh bỗng hoang vu
Còn lạnh hơn Đông Chí
Vậy nếu cho đây là tiền kiếp
Thì sau này
Có truyền thuyết nào kể xiết
Để viết lại mạch tương tư
Âm thầm đưa tiễn
Hay trăm năm cũng chưa yên
Giống câu chuyện chàng Hứa Tiên
Luôn chờ hoài Bạch Nương Tử
Và không giỏi thi họa
Không giỏi chơi cầm kỳ
Rót một ly sầu mặn đắng này
Xin mời nhâm nhi
Để thưởng thức khúc tâm can
Với đôi ba lời thâm thúy
Ngắm bên bờ Vong Xuyên
Đỏ rực cả trời âm ti
Sao phải cam chịu bị đọa đày
Sao phải trầm luân
Bởi u mê của nhân thế
Sao phải gìn giữ mối tơ hồng
Khi mà nay
Dẫu cách biệt cõi sinh tử
Vẫn trọn vẹn nghĩa phu thê
Tình như vết cháy trên da người
Nóng bỏng là vậy
Nhưng không dạy cho ta cười
Tình như hoàng hôn
Đẹp dịu dàng và thư thả
Mang sau đó là đêm đen
Khiến con tim ta mù lòa
Yêu vì lý do
Vài cảm giác mập mờ
Yêu rồi sẵn sàng đem luật trời đập vỡ
Yêu bằng linh hồn chân thật nhất với em
Do đời rất rối ren
Thì ta mới gặp gỡ
Đúng không