Khi say anh thường hay nhắc về em
Mong khỏa lấp những u tối
Khoảnh khắc về đêm
Nghe lại bài ca ngày xưa cũ
Ta hát về nhau
Nhớ những giấc mơ ta từng ước
To tát về sau
Và đó là khi mà anh dần lụy
Là không làm chủ chính mình
Thấy không gian trở nên tồi tệ
Mọi thứ bao phủ chính mình
Em đâu còn như điều anh mơ
Anh cũng tự nhủ chính mình
Nhưng mà thôi em
Nào ai giỏi mà đủ
Tính tình
Chẳng thể vươn tới được cành cao
Dù anh có nhã ý trèo
Trong cơn say mọi thứ cuồng quay
Anh trở thành gã Chí Phèo
Yêu chân thành là không thay lòng
Dù em có như Thị Nở
Ý anh là em như Cô Tấm
Nhìn em như Thị Nở
Đêm vắng nàng ngón tay xám vàng
Vì đốt cả bao thuốc lá
Căn phòng chung khi xưa nồng ấm
Bây giờ sao buốt giá
Một thói xấu mà anh đã quen
Khi em không ở bên lâu
Anh thường ngồi trong một góc tối
Nhậu suốt cả đêm thâu
Em mang con tim anh đi đâu
Khiến anh mù quáng
Vẫn cố ráng mỗi khi đau
Em mang con tim anh đi đâu
Điều gì choáng váng
Để xứng đáng ướt mi nhau
Em mang con tim anh đi đâu
Khiến anh mù quáng
Vẫn cố ráng mỗi khi đau
Em mang con tim anh đi đâu
Điều gì choáng váng
Để xứng đáng ướt mi nhau
Đêm thâu
Anh đâu muốn nỗi buồn cứ dày thêm đâu
Tên nhau
Anh cố gắng không nhớ để mà quên đau
Đào sâu trong ngàn điều muốn nói
Nhưng chẳng nên câu
Bao lâu để tổn thương phai mờ
Đi những vết dấu
Vì sao thiếu em đời tôi
Như bài văn thiếu ý
Vì sao chỉ biết yêu thôi
Chẳng hiểu gì
Dại khờ
Khi con tim cần người không phải người cần
Dại khờ
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất
Vội vàng
Mang ưu tư vào nhạc cất
Vội vàng
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tương tư chiều
Cuốn cuộc đời theo hướng mặt trời ra đi
Tương tư chiều
Mà kỷ niệm ôi còn gọi ta chi
Biển tình
Dù bao la nhưng mặn chát đắng
Và biển
Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Yêu
Yêu là xuống cả địa ngục vì đã trót tin
Như là Xuân Diệu
Yêu là chết ở trong lòng một ít