Phiêu du nơi đâu
Đêm nay khi anh vắng em
Không gian âm u
Mây đen như tối tăm
Thật buồn khi em xa mãi
Ờ giờ anh biết có nói bao nhiêu
Đã mất là khó thể lấy lại
Từng bao nhiêu ngày qua suy nghĩ
Tự coi mình đúng hay là sai
Ok bức tường em chia cách anh xây
Để cách ngăn làm hai
Đêm khuya thanh vắng mọi vậy
Ngồi yên nhưng sao lòng anh
Vẫn cứ thổn thức
Không thể bình tĩnh lặng yên
Anh vẫn chưa thấy mình điên
Tình yêu hai đứa
Con đường có thể tiếp tục tiến
Bây giờ thì nó đã đến đoạn kết
Là điệp khúc Việt
Anh biết là nói em cũng phải nói
Nhưng mà sao anh
Vẫn cứ tiếp tục điên
Chia tay khó thể thứ tha
Anh cũng biết điều đó mà
Thật sự anh đã sai lầm quá lớn
Khi lỡ thốt ra lời đó
Anh cũng biết là em
Không bỏ qua vì quá đau
Anh chỉ cầu mong một câu
Những kỷ niệm sẽ chôn sâu
Thật sự mà nói em thật ích kỷ
Khi mà chấp nhận
Cho người đã đến sau
Anh như sụp đổ tinh thần
Cũng như là nghị lực
Bao nhiêu câu hỏi bản thân
Dư giấy là viết mực
Làm sao mà có thể viết
Như nó lại tình trong khi anh đã gục
Từ khi xa em trong tim anh đã rất buồn
Vì một ngày anh không có em
Không gian âm u
Em đâu biết đâu anh buồn
Ngày xưa bên em chung đôi
Anh không tin chúng mình
Vì điều gì không vui
Nên phải cách xa
Đêm nay anh không có em
Đêm nay thật là yên lặng
Mất em rồi thật sao
Anh đã xa em rồi
Anh không tin đâu
Anh mới biết rằng cuộc đời mình
Điều gì là quan trọng
Khi một ngày mới tỉnh dậy
Không biết mùa hạ hay mùa đông
Đâu hết những ước muốn bên nhau rồi
Đâu hết những phút bên em mỉm cười
Từng chiều cùng em trên phố
Hai đứa tựa đầu vào nhau
Cứ thế thật lâu
Em nói với em anh là người
Quan trọng nhất trên đời
Vậy mà chỉ vì một phút vội vàng
Anh đã đánh mất
Cơn mưa vào trong lòng anh
Em đã trở mặt
Nhưng sao quá xa mịt mờ
Vào sau màn đêm
Thôi thì anh đành chôn
Kỷ niệm dịu êm vào trong hoài ức
Một lần có em trong đời
Một lần mãi mãi anh không thể quên
U tối muộn phiền cả hối hận
Bây giờ anh đã nhận thấy
Hai đứa quá khó gần
I want I back
Điều đó bây giờ
Coi như là nát
Có bước là như sợi tóc
Ok coi như là vui cũng có nỗi buồn
Cũng có và cũng có khóc
Bỏ hết đi có bao nhiêu kỷ niệm
Hãy bỏ hết đi
Sáng thức giấc cố thở thật sâu
Ngồi đếm thiền cùng thời gian thật lâu
Làm vậy để chi
Cũng chỉ để cho quên
Niềm đau mà thôi
Bao nhiêu tình cảm
Và kỷ đẹp ghi giấy thôi xóa hết
Phim cũng có hồi kết
Nó chỉ là tình làm sao
Mà không thể kết
Sương trắng tan biến cùng bầu trời
Lá xanh còn rơi khỏi cành
Đó chỉ một lúc nào đó
Em sẽ không rời xa anh được quá đâu
Hãy khóc anh xin người