Ngày xưa anh nói
Anh thương có em thôi
Không ai ngoài em nữa
Ngày xưa anh nói
Em như áng mây trôi
Theo anh về cuối trời
Muôn kiếp xây đời
Dựng lều hoa bên suối
Sống cho nhau mà thôi
Những lúc sương chiều rơi
Và khi gió lơi
Rồi mùa đông băng giá
Em không ngại sầu côi
Ngày xưa anh nói
Không mơ ước cao sang
Hay cung vàng gác tía
Ngày xưa anh nói
Anh mơ có em thôi
Cho tim hoà tiếng đời
Ðôi bóng chim trời
Quyện vào nhau bay mãi
Tới phương xa nào đâu
Đón ánh sao tình yêu
Buồn vui có nhau
Ðể ngàn câu thương nhớ
Xanh thắm màu nhớ thương
Thời gian
Đi qua bao mùa trăng
Khoác áo hoa rừng xanh
Anh theo lớp quân hành
Đi xây đắp thanh bình
Từng đêm
Trông sao nhắc tên anh
Sao ơi sáng ngời thêm
Soi qua lòng đất mẹ
Lại buồn thủi não nề
Ngày xưa anh nói
Tuy xa cách đôi nơi
Nhưng hai người một lối
Ngày xưa anh nói
Em ơi có chia phôi
Mới biết tình lâu dài
Chinh biến tan rồi
Đẹp mùa vui xác pháo
Thắm tô trên thềm hoa
Những gió mưa buồn xưa
Chìm theo giấc mơ
Trọn đời cho thương nhớ
Muôn kiếp trọn nhớ thương
Nhiều đêm khắc khoải
Niềm ưu tư chợt đến
Cho nhớ thương đong đầy
Kỷ niệm xưa còn đấy
Mà người đổi thay
Chối bỏ câu hẹn thề
Để lại đây cay đắng và thương đau
Từng đêm mưa giăng sầu
Khi nước mắt ban đầu
Như quà biếu cho nhau
Niềm tin chớm nở
Mình thương nhau từ đó
Không đắn đo e dè
Để ai kia bạc bẽo
Lời thề đầu môi
Thốt thành câu tạ từ
Cuộc tình như ong bướm vờn bên hoa
Rồi khi hoa phai tàn
Ong bướm bay theo đàn
Để trọn kiếp ly tan
Nhưng thôi nhắc lại chỉ đau đớn lòng
Vì đời mấy ai
Giữ được câu chung tình
Mấy ai hiểu cho mình
Tay trắng đôi tay
Phận nghèo giờ đây
Ngồi ôm ấp thân gầy
Gác nhỏ buồn đêm nay
Đường yêu lắm nẻo
Nụ hoa mau tàn héo
Cho xót xa thêm nhiều
Nếu xưa ta đừng quen
Lời ngọt đầu môi
Chỉ là câu bội bạc
Tình đổi thay như áo mặc qua tay
Hỏi ai không một lần
Dang dở duyên ban đầu
Để trọn kiếp đơn côi
Tình đổi thay như áo mặc qua tay
Hỏi ai không một lần
Dang dở duyên ban đầu
Để trọn kiếp đơn côi