Anh đưa em theo lối khi xưa
Mà ta từng
Bước chung trên một con đường
Đưa đôi môi anh khẽ mong manh
Nhẹ hôn bờ môi em
Anh sẽ đưa em mòn lối
Băng qua mọi khu rừng
Sắm cho em một canh vườn
Nhưng sao khi đêm xuống
Anh không thể gọi được tên em
Tiếng mưa nhẹ dưới hiên nhà
Chiếc bánh khẽ trao tay nàng
Cảm xúc mơ màng
Để rồi giờ phải quên đi em
Và xem em đem tình ca cho ai
Ta lục tìm
Trong mớ ký ức ngổn ngang
Tiếng em tươi cười vang
Em vội mang đến đây
Một bản tình ca
Dẫu chỉ còn mình ta
Tìm lại miền ký ức mà em vội mang
Gió đông thu lại sang
Một hành trình đã có cả em và ta
Ấy thế nhưng ta vẫn xa
Bước chân đi về nơi
Nỗi nhớ chẳng thể vơi
Cô đơn đã vội đến đây
Mà chẳng kịp mời
Ta sẽ hát đến khi chẳng còn hơi
Một gã khờ
Đã thấy cả vũ trụ rộng bao
Nhưng chỉ đắm chìm một vì sao
Em mang theo những dấu yêu xưa
Về nơi để cô đơn mình ta ôm theo
Bởi vì có người bước trên nỗi đau
Chẳng thể phai mờ phai mờ phai mờ
Vết thương ấy em đứng sau
Vậy mà anh vẫn cứ vẫn cứ chờ
Nắng cũng đã tắt ngay cả khi
Nước mắt cứ thế hoen bờ mi
Cứ cố gắng giấu bao tình si
Yếu đuối đến mấy cũng phải đi
Nhờ gió cuốn nắng theo mây
Kí ức để nơi đây
Từng đắm đuối mãi tên ai
Giờ thì cũng đến lúc chia tay đi
Ai cũng đã khóc thật nhiều
Khi ta xa nhau một chiều
Đầy nắng và gió
Và riêng anh chẳng thể hiểu
Sao lâu nay anh không thấy
Tim em không ở trong đấy
Chẳng tìm được lại khúc ca
Như ban đầu
Bao nhiêu lâu ta chôn giấu
Từng lời ngọt ngào đằng sau
Giờ thì gửi lại chúng ta bao âu sầu
Chỉ một mình anh
Đứng giữa nơi đông người
Đôi mắt chết trong nụ cười thật tươi
Vậy thì cần gì thời gian
Vì lời người đã từng mang
Vội vàng cũng đã biến tan
Giữa mây ngàn
Khi con tim đã hai lối
Chỉ còn là lời trăn trối
Chẳng còn làm nhói đau nhau nữa rồi
Chỉ một mình anh
Đứng giữa nơi đông người
Đôi mắt chết trong nụ cười thật tươi
Ta lục tìm
Trong mớ ký ức ngổn ngang
Tiếng em tươi cười vang
Em vội mang đến đây
Một bản tình ca
Dẫu chỉ còn mình ta
Tìm lại miền ký ức mà em vội mang
Gió đông thu lại sang
Một hành trình đã có cả em và ta
Ấy thế nhưng ta vẫn xa
Bước chân đi về nơi
Nỗi nhớ chẳng thể vơi
Cô đơn đã vội đến đây
Mà chẳng kịp mời
Ta sẽ hát đến khi chẳng còn hơi
Một gã khờ
Đã thấy cả vũ trụ rộng bao
Nhưng chỉ đắm chìm một vì sao
Em mang theo những dấu yêu xưa
Về nơi để cô đơn mình ta ôm theo
Có người bước trên nỗi đau
Chẳng thể phai mờ phai mờ phai mờ
Vết thương ấy em đứng sau
Vậy mà anh vẫn cứ vẫn cứ chờ
Nắng cũng đã tắt ngay cả khi
Nước mắt cứ thế hoen bờ mi
Cứ cố gắng giấu bao tình si
Yếu đuối đến mấy cũng phải đi