Người quên anh hay chưa
Nặng lòng mấy cũng hóa dư thừa
Kí ức thanh xuân cạnh em
Giờ đây chỉ mình anh chất chứa
Tưởng rằng ta sẽ bên nhau mãi mãi
Mà nay đắng cay nhận lại
Trời đã ban cho duyên phận
Vậy cớ sao ta lạc mất
Đành buông cánh tay
Dẫu xưa từng yêu nhau đắm say
Khoảnh cách đã quá xa xôi
Thì thôi đừng mong có cơ hội
Gom hết mây trời rồi cất giữ ở nơi
Tận cùng thế giới
Với những muộn phiền chơi vơi
Có ai ngờ
Từng kí ức khi xưa mình đắp xây
Đâu ai ngờ nay lại đau thế này
Khoảnh khắc em đan tay một ai
Anh đã lặng im mặc cho đúng sai
Vì đâu yêu thương đánh rơi
Ở cuối chân trời
Vì đâu ta mất nhau chẳng nói nên lời
Duyên ta đến đây đã tàn em ơi
Bao nhiêu ước mơ dở dang thật rồi
Đành buông cánh tay
Dẫu xưa từng yêu nhau đắm say
Khoảng cách đã quá xa xôi
Thì thôi đừng mong có cơ hội
Gom hết mây trời rồi cất giữ ở nơi
Tận cùng thế giới
Với những muộn phiền chơi vơi
Đến bao giờ
Từng kí ức khi xưa mình đắp xây
Đâu ai ngờ nay lại đau thế này
Khoảnh khắc em đan tay một ai
Anh đã lặng im mặc cho đúng sai
Vì đâu yêu thương đánh rơi
Ở cuối chân trời
Vì đâu ta mất nhau chẳng nói nên lời
Duyên ta đến đây đã tàn em ơi
Bao nhiêu ước mơ dở dang
Khi em đã muốn bước ra đi
Thì giữ lại đâu ích gì
Đành thôi sẽ chúc cho em
Hạnh phúc sau này
Cùng ai xứng đáng hơn anh
Từng kí ức khi xưa mình đắp xây
Đâu ai ngờ nay lại đau thế này
Khoảnh khắc em đan tay một ai
Anh vô tình thấy sao đau đến vậy
Vì đâu yêu thương đánh rơi
Ở cuối chân trời
Vì đâu ta mất nhau chẳng nói nên lời
Duyên ta đến đây đã tàn
Bao nhiêu ước mơ dở dang thật rồi