Vẫn chẳng thể bay qua
Mênh mông khoảng cách xa
Những lời hẹn thề
Hóa cánh bướm vụt qua
Hành trình mình yêu nhau
Tháng năm thời gian đã in sâu
Vụn nát vỡ tan
Đến lúc chúng ta
Ở hai nơi hai lối đi
Ánh đèn bật rồi tắt
Lấp loáng ngoài kia
Tự nhiên em bỗng thấy
Tiếng khóc gào của ngày cách chia
Hiện ra trước mắt
Người cũ em từng yêu
Giờ này anh nơi đâu
Bình yên hay bão giông
Trải qua cuộc sống thăng trầm
Than trách cớ sao thời gian thật tàn nhẫn
Đã làm ta đổi thay
Để ta đánh mất tình yêu
Giản đơn rất thơ ngây
Người cũ em từng yêu
Màu hoàng hôn khi đó
Là thanh xuân của em
Để em ôm mãi thương nhớ
Có lẽ trót yêu trời xanh tự do ấy
Nên diều đứt sợi dây
Tự do cũng chỉ là bản năng
Chẳng thể yêu cũng không thể hận
Hóa ra chúng ta lớn lên khi
Biết nói câu xa rời
Rồi mình sẽ sớm chấp nhận thôi
Tình nồng trao quyến luyến
Đến cuối cùng cũng phải lãng quên
Dù cho nước mắt
Người cũ em từng yêu
Giờ này anh nơi đâu
Bình yên hay bão giông
Trải qua cuộc sống thăng trầm
Than trách cớ sao thời gian thật tàn nhẫn
Đã làm ta đổi thay
Nụ cười trong sáng
Ngây thơ ngày xưa đã phai mờ
Người cũ em từng yêu
Màu hoàng hôn khi đó
Là thanh xuân của em
Để em ôm mãi thương nhớ
Có lẽ trót yêu trời xanh tự do ấy
Nên diều đứt sợi dây
Tự do cũng chỉ là bản năng
Chẳng thể yêu cũng không thể hận