Anh đã từng nói
Em xinh nhất là lúc em cười
Vậy thì đồng nghĩa với việc
Trông em tệ nhất là lúc mà em phải khóc
Anh đã không thể giữ được em
Thì bây giờ anh chẳng còn tư cách gì nữa
Nói cho anh biết tại sao em lại buồn
Nói cho anh biết tại sao nước mắt rơi
Vượt qua hết chuỗi ngày kia ngông cuồng
Liệu có phải điều mà em đang hướng tới
Hàng đêm anh ngước lên trời cao
Không chỉ chắp tay và nguyện cầu
Tìm đâu ở giữa bầu trời sao
Có một tia sáng kia nhiệm màu
Anh không phải là họa sĩ
Vẫn sẽ đợi lạ nhỉ
Bức tranh úa màu anh đã cố tô nên
Nét kia đã đượm sầu
Phủ trắng anh nhuộm màu
Anh gửi nỗi nhớ còn em cố cho quên
Ngày không em anh biết anh không vui
Nếu bình thường hôm đó anh không khui
Nếu bình yên anh biết là không thể
Điều không thể nhất là biết em không về
Hỡi em xin đừng khóc
Và vẫn còn kia mỗi đêm trên làn tóc
Anh biết anh biết em không thể quay trở lại
Có đó tiếc nuối vì anh chẳng còn tồn tại
Hỡi em xin đừng khóc
Và vẫn còn đó mỗi đêm trên làn tóc
Anh biết anh biết em không thể quay trở lại
Có đó tiếc nuối vì anh chẳng yêu tồn tại
Sau bao tất cả
Qua nhiều tổn thương
Như là bài học biết bản thân mình đã sai
Bụi hoa em trồng
Thì hôm nay chẳng còn vương
Con quen đường thuộc
Anh hôm nay chẳng dừng lại
Nếu như ngày đó
Anh chịu dừng lại
Níu lấy bàn tay
Anh không để cho em mất
Nếu anh học được thêm cách nhẫn nại
Thì mảnh chân tình
Anh sẽ không đem vứt
Nỗi buồn chưa vơi
Anh để nó trong xó nhà
Như thuyền ra khơi
Anh mặc kệ cho gió thả
Quá nhiều suy nghĩ
Anh cuốn nó theo nhịp flow
Trong lòng dâng trào
Bao cơn sóng của niềm đau
Bởi vì anh biết
Anh cần em hơn tất cả
Và thật là khó để bỏ đi một thói quen
Quá nhiều kỉ niệm
Anh để nó ở kỉ ức đáng giá hơn vàng
Chẳng thể từ chối quên