Con đường ta giờ thấy quá dài
Chạy hoài không tới
Sống được hơn hai mấy năm trời
Học hành chẳng tới đâu
Nhiều khi ngồi suy nghĩ mình là ai
Nhiều khi ngồi suy nghĩ đã làm gì sai
Để rồi thầm ước
Chẳng thà ngốc nghếch như ngày xưa
Ngày không lo miếng ăn
Ngày chơi dưới ánh trăng
Ngày xưa nghe bà kể về
Một thời vua cha đấu tranh
Ngày nay sao khác xưa
Chẳng còn ai ra tắm mưa
Không ngồi bên bếp lửa nhỏ ôm bà
Khi thời tiết chợt trở đông
Quanh một bếp lửa nhỏ
Tấm thân ép co ro
Làn khói nghi ngút bay lên
Khiến tròng mắt xoe tròn
Quanh một bếp lửa nhỏ
Có khi đói khi no
Cũng có lúc âu lo
Lại thấy ấm áp vô cùng
Quanh một bếp lửa nhỏ
Nhận ra lớn lên là chẳng thể quay lại
Ngày thơ bé ta còn quá ư ngây dại
Chẳng nhận ra
Những điều quý giá hơn tất cả
Đôi khi ta lại quên đi những ngày xưa
Đôi khi ta lại thấy nhớ
Những chiều mưa
Những tháng ngày cùng gió vui đùa
Chẳng biết hơn thua
Buồn là khóc về nhà méc
Bà ơi con mất đồ chơi rồi
Đôi khi ra phải đi xa mới nhận ra
Giữa chốn phố thị xa hoa
Chẳng phải nhà
Khi quay lại đã quá trễ
Những tháng ngày ngủ mê
Trên đường về thanh xuân
Ai rồi cũng phải lớn
Ai rồi cũng phải đau
Ai cũng đi ai cũng mơ
Và nghĩ về những ngày sau
Tiền thật nhiều trong ví
Trở thành một ca sĩ
Kỳ vọng nhiều như thế
Mà lắm lúc ta lại chẳng có gì
Nghĩ được chẳng thể đạt được
Yêu được không quên được
Đi rồi không quay về
Xa rồi không thân thuộc
Không hơn thua không hờn dỗi
Không lo toan không muộn phiền
Không còn như ngày xưa
Không còn thấy bình yên
Vào lúc trời mưa
Nhớ cái ngày xưa cũ
Mà ta ngồi chờ bà đi chợ về
Nhớ miếng cơm nhớ miếng cá
Để qua ngày hơi khê
Nhớ cánh đồng lúa
Món đồ chơi mẹ mua
Nhớ buổi chiều nắng vàng úa
Giờ có tiền chẳng thể mua
Bây giờ thì khác xưa
Có nhà có cửa có xe
Có những ngày đầy đủ đến nỗi
Tôi không còn thiếu thứ gì để khoe
Nhưng mà đôi khi
Vật chất không thể lấp đầy
Tâm hồn cô đơn vô đến vô tận
Áp lực cuộc sống này
Khiến con tim nhỏ bé
Tan vỡ biết bao lần
Quanh một bếp lửa nhỏ
Tấm thân ép co ro
Làn khói nghi ngút bay lên
Khiến tròng mắt xoe tròn
Quanh một bếp lửa nhỏ
Có khi đói khi no
Cũng có lúc âu lo
Lại thấy ấm áp vô cùng
Quanh một bếp lửa nhỏ
Nhận ra lớn lên là chẳng thể quay lại
Ngày thơ bé ta còn quá ư ngây dại
Chẳng nhận ra
Những điều quý giá hơn tất cả
Đôi khi ta lại quên đi những ngày xưa
Đôi khi ta lại thấy nhớ
Những chiều mưa
Những tháng ngày cùng gió vui đùa
Chẳng biết hơn thua
Buồn là khóc về nhà méc
Bà ơi con mất đồ chơi rồi
Đôi khi ra phải đi xa mới nhận ra
Giữa chốn phố thị xa hoa
Chẳng phải nhà
Khi quay lại đã quá trễ
Những tháng ngày ngủ mê
Trên đường về thanh xuân