Để a cố gắng nhớ thử xem, hmmmm....
tình cờ thế nào lại gặp em
Ta vô tình lại thấy nhau như là ý trời
Là do duyên? Lúc thấy em a thốt lên: "ý trời...
người con gái anh luôn tìm đây rồi, hihi"
Em thật sự đã chiếm trọn vẹn lấy tim của anh đấy thôi
"À là tại anh không tìm thấy thôi may mà giờ đã thấy rồi" - Em tiếp lời
Hình như tụi mình có duyên với mưa hay gì ấy
Cứ hễ mà diện cho đẹp xong ào ra đường là ướt ngay
Anh nhớ mà, có cái lần hai đứa dầm mưa dưới trời Huế
Tuy là cũng lạnh thiệt, nhưng mà có em ôm vẫn thấy ấm ghê
Rồi cái lần ở Vũng Tàu cũng thế nữa,
Mà thôi nói đi nói lại toàn là ngọt và ngọt của mưa
Vậy dó mà dám tệ với anh như thế hả
Dám ngoảnh mặt làm ngơ với a cả khi a té ngã...
Anh đâu biết là, chuyện này rồi sẽ xảy ra,
Anh cứ ngỡ anh và em ở trong cổ tích
à...đâu phải dễ để tìm được nhau đâu em
em có biết anh đã dày vò thế nào không em...?
Anh đã từng sai lầm quá nhiều rồi
Nếu mà cứ tiếp tục thế này hoài thì sao a ngủ nổi?
Ghen tuông cũng đủ rồi, đau thương cũng quá nhiều rồi...
Mà vẫn chẵng buông nỗi em thì anh cũng chịu thôi
Anh chưa từng thắc mắc tại sao nó lại dai dẳng như thế?
Cũng giống như việc anh chưa từng mong một ngày em sẽ trở về
Cũng lạ ghê, mà thôi, anh chẵng còn gì để nói với em nữa
Nỗi buồn của anh, những tháng cuối cùng của anh
Tặng hết cho em đó... Chào em. Nỗi buồn vĩ đại nhất đời anh...